Vô Thường

Vô Thường

Lời bài hát Vô Thường

Đóng góp bởi

Chào em lỡ ngày mai ta không còn gặp
Vào đêm mơ thấy ai và không còn vấp
Đường yêu
Là con đường anh thường va vào
Là khi thấy anh về em thường ra chào
Anh biết những cảm xúc
Không được trọn vẹn trong anh
Anh giết chút suy tư
Bằng những làn khói mong manh
Anh ngả vào men rồi nhớ em
Mong chờ bình yên khi phố lên
Giai điệu cuối phố là bản nhạc tình
Anh không muốn được
Cảm giác em ràng buộc mình
Sẽ ra sao nếu anh đi khi mùa xuân qua
Để hạ về bên em vui cười ngân nga
Bớt đi được những ngày
Buồn đau ngập ngừng bay
Gió thôi không phiền
Cây lá thôi không rụng đầy
Bởi anh yêu nên quyết định anh sẽ chào em
Anh sẽ thôi
Không còn nhớ những khi vào đêm
Vì anh yêu
Với cảm giác không có vòng tay
Khi niềm vui anh tìm chỉ được bằng này
Chỉ thế thôi anh lại tìm
Cho mình một chiếc ghế ngồi
Để ngắm em duyên dáng của ngày hôm qua
Cô gái trong tranh đẹp như bông hoa
Cô gái trong tranh đẹp như bông hoa
Em tìm đến trong vô thường
Ngày tháng như vô thường
Mù quáng yêu thương
Rồi đi
Hôm qua khi thấy em
Anh đã say trong màu mắt
Đường phố bụi lấm lem
Quần áo anh toàn màu đất
Anh thả hồn lang thang
Đi trên con phố nào quen
Vô tình gặp được ánh mắt
Anh liền cất tiếng chào em
Em đã đi chung với anh
Hết cả một chặng đường dài
Em đẹp trong mắt anh chỉ
Vì hành động hằng ngày
Anh say đôi mắt ấy
Trong khoảnh khắc chỉ vài giây
Con tim anh đập loạn nhịp
Ngay lúc này đây
Những thứ mà anh trao em
Thì luôn ngọt ngào nhất
Như là những hạt mưa dưới hiên
Luôn luôn nhỏ giọt vào đất
Hôm qua anh vẫn đi làm
Mặc kê hạt mưa kia thấm vào người
Anh vẫn căng ra chịu đựng
Để cho cuộc sống nó đấm và cười
Anh không thể nhớ được khuôn mặt
Em cười lần cuối là khi nào
Anh chỉ nhớ được lúc đó em rất giận dỗi
Khi tay anh đặt vào túi và đi vào
Và em không nói gì khuôn mặt lầm lì
Thả rơi chiếc lược nơi kẽ tóc
Anh biết nếu quay lưng đi
Là lúc em sẽ khóc
Em biết anh đã từng tìm thấy
Bên em là bình yên
Một chút hi vọng một chút thoải mái
Và tốt hơn hết là tình duyên
Hãy đi theo anh để mùa xuân trôi qua
Anh được đến bên em tìm bình yên nơi ta
Anh đang đứng trước mặt em
Rồi đây cô gái cận thị
Người đàn ông mà bao lâu nay
Em luôn vì anh tận tụy
Nụ cười từ em là câu trả lời
Có thể vì anh mà em
Sẽ phải hi sinh hết cả đời
Anh thường đi ngang con hẻm nhỏ
Dẫn vào nhà em
Tìm cho anh chút hạnh phúc
Để sống qua đêm
Yêu thương chưa bao giờ ta đếm
Như ngày tháng rủ nhau qua quán cũ
Ôm chưa đủ đã vội sang thu và
Anh thường ru mình bằng mệt mỏi
Em ơi cứ thế này chắc anh chết thôi
Nếu có yêu xin cứ để lại vài câu nói
Nắm tay nhau một lúc
Vui một lúc là yêu nhau rồi
Còn hơn im lặng
Rồi nhìn em bước vô tâm
Trái tim em vẫn tô đậm
Bóng người lần trước vô thăm
Đóng cửa và giăng rèm
Bỏ rơi anh như là trăng đêm
Cô đơn cùng màn đêm mà ai căng lên
Cơn buồn số mấy trăm đang lăm lăm đến
Anh là con thuyền nhỏ
Không được phép ghé vào thăm bến
Nhạc cho em
Chắc có lẽ cũng là vô thường
Yêu thương gửi gắm của một kẻ
Không thích phô trương
Em tìm đến trong vô thường
Ngày tháng như vô thường
Mù quáng yêu thương
Em tìm đến trong vô thường
Ngày tháng như vô thường
Mù quáng yêu thương
Rồi đi