Vô Thường

Vô Thường

Xem MV bài hát

Lời bài hát Vô Thường

Đóng góp bởi

Lặng lẽ sống với cả bầu trời nước mắt Lặng lẽ khóc, ta ôm chặt nỗi cô đơn của mình Trái tim kêu gào, xót xa thân này, bước trong vô vọng Có đau thế nào, với ta vẫn vậy, chẳng còn quan trọng. Tận tụy với nỗi cô đơn, trung thành với căn phòng tối Kết thân cùng màn đêm, nơi bình yên ngược lối Không chiều theo lí trí, mặc cảm xúc thả trôi Bàn quan chuyện thế gian, trong mắt đời như kẻ chết rồi! Và ta là thế! ta không dị biệt… Ta chỉ không muốn để lộ điểm yếu của bản thân mình cho người khác biết Vì đâu phải nói là được cảm thông và cứ chân thành sẽ được hiểu thấu! Bởi mọi ý tốt luôn kèm mưu cầu nên yên vị đâu có được bao lâu Đâu có được bao lâu! mọi thứ chỉ là tạm bợ Từ bằng hữu, đến nhân tình, kể cả điều ta tôn thờ Tất cả chỉ là giấc mơ rồi đến một ngày cũng sẽ tan vỡ Rồi cũng để lại mình ta thở than sống suốt đời cùng những điều dang dở Nên lòng ta chẳng còn niềm tin, những điều tốt đẹp đi ngang đời mình Chỉ còn đây…là…những lời tâm khắc như in… Ta thà sống cuộc đời đơn độc để không phải chịu tổn thương Còn hơn chạy theo lòng người để mãi ôm hận kiếp sống vô thường Cuộc đời ta! là đại dương nước mắt Nỗi đau luôn là nền tảng cho tất cả bước ngoặc Miệng cười thật an nhiên nhưng tâm trí ta thì khác Sâu thẳm trong cõi lòng, là cả bầu trời tan nát Khóc không thể thành tiếng, ức nói không thành lời Ta buồn…ta tự trò chuyện với cô đơn Ta đau…ta tự gậm nhấm lấy từng cơn Quanh năm ta cứ thế, một mình vẫn không kém không hơn… Và rồi ta đẩy những người thương mình ra xa bằng sự mâu thuẩn bản thân Muốn họ bên cạnh nhưng chẳng một phút một giây để họ biết rằng ta cần Mang theo bên mình kiếp sống phong trần, không đợi người khác ban lòng trắc ẩn Ta sống như thể duyên trời đối đãi tàn khốc ra sao ta vẫn chấp nhận Để đến cuối cùng ta biết rằng có vài người suốt đời ta không thể quên Đến cuối cùng bản ngã của mình vẫn chính là nơi ta muốn về đến Đến cuối cùng ta vẫn kẻ cô độc trong danh sách của bề trên Không buồn, không vui, không giữ một ai kề bên