Từ Dạo Ấy

Từ Dạo Ấy

Lời bài hát Từ Dạo Ấy

Đóng góp bởi

Anh cũng từng quên em đi
Trong chốc lát
Chợt bất giác
Khi tim mình tự gọi tên
Anh hòa mình
Để yêu thêm ai khác
Nhưng hình hài họ
Chẳng trong mộng đêm và
Em có hay không
Những thanh âm còn vọng đó
Trời Tây Nguyên về
Khi một chiều lại lộng gió
Lời mình thì thầm
Trên đường hoa nhóm đỏ
Khi em từng ôm anh
Ở trên đường quen lối nhỏ
Ta sẽ cứ hoài thay đổi
Khi nhận ra tình yêu
Chẳng giản đơn
Em về khẽ dấu
Giọt sầu trên gối
Anh bàng hoàng nhìn mình
Chểnh mảng hơn
Anh đã thấy rồi
Trời phong đỏ hồi kết
Nhưng sao chẳng chịu
Rời bao nơi thường đến
Bước chân em qua
Phủ đầy màu tuyệt vọng
Anh trôi hoài theo
Liệu biết còn kịp không ?
Có bao giờ em thấy
Mình chợt buồn
Khi vô tình nhìn thấy
Hoa lại nở tựa dạo trước
Anh chết lặng
Ở trên những nhành cây
Tàn phai rơi ngang
Nơi em chào bước
Anh chả mang
Đến mùi hương mật ngọt
Chẳng nâng niu
Bóng hồng lẫn gót ngọc
Vì anh chỉ có chân thành
Và tinh khôi như em
Chỉ thấy khi mùa hoa
Đã chót mọc
Anh vẫn lặng lẽ
Để em cười trọn vẹn
Để làm đẹp
Những quãng đường em đi
Bên người khác
Những buổi đầu e thẹn
Tóc em vương
Một nhành hoa vô tri
Biết mùa có về
Để còn chờ vương vai
Chẳng biết bây giờ
Em đã nhớ thương ai
Mà khi vô tư
Cùng những đám say mới
Anh biết em đã xa
Cả tầm tay với
Em đã tự hỏi rằng
Anh nơi đâu
Bỏ lại mình em
Buồn vương chôn giấu
Em nhận ra mình
Sẽ phải đi thật xa
Nơi bình yên
Và bình yên đó
Không còn anh
Không còn anh
Nhìn theo dõi bước
Nhớ không em Tây Nguyên
Trên sườn đồi
Những ngôi nhà màu ngói đỏ
Anh vẫn đứng
Chờ em nơi hiên
Có sương phủ mờ xa
Anh cứ ngỡ là khói cỏ
Anh thường thích
Đo tình yêu bằng thời gian
Nó giúp ta
Hiểu hơn về quá khứ
Nơi tình yêu được bắt đầu
Là từ tim
Và gói gém ở trong vài lá thư
Gửi kèm theo
Là 1 chiếc khăn len
Em mang vào
Cho trời đông thêm ấm áp
Nhớ những năm
Anh đi học ở xa em
Anh thừng mang
Những nỗi buồn ra nhấm nháp
Anh lại bơm nhớ
Vào trong máu
Để tâm thất
Sản xuất ra tình yêu
Anh thường viết
Những bản nhạc thật buồn
Mà trong đó
Chỉ 2 đứa mình hiểu
Khi cô đơn nhất
Thì em thường làm gì
Cũng đừng để cho
Lệ ngấn trên hàng mi
Như mrshyn bạn anh
Vẫn thường nói
Mời em ngồi xuống
Và ta lại làm bi
Dẫn em đi hết
1 vòng ở nơi đây
Hoa cỏ may
Quấn đôi chân chẳng rời bước
Có lẽ hoa đang có chút tâm tư
Nhưng lại e thẹn
Nên đợi em ngỏ lời trước
Và bình yên với anh
Là xóm nhỏ
Những ngôi nhà sát nhau
Trên sườn đồi
Và bình yên với anh
Những tối đó
Là được chở em
Trên chiếc xe em thường ngồi
Và bình yên với anh
Thật giản đơn
Ly cafe và ta lại nhìn đời
Và bình yên với anh
Luôn trọn vẹn
Khi tìm được em
Ở trong 1 nghìn người
Em đã tự hỏi rằng
Anh nơi đâu
Bỏ lại mình em
Buồn vương chôn giấu
Em nhận ra mình
Sẽ phải đi thật xa
Nơi bình yên
Và bình yên đó
Không còn anh
Không còn anh
Nhìn theo dõi bước