Lời bài hát Trăng Mờ

Đóng góp bởi

Ver1: Trăng hôm nay mờ Chẳng biết mấy giờ Lê đôi chân mệt mỏi Ánh mắt tôi đã thẫn thờ Cứ thế kiếm tìm Mang bao nhiêu là nỗi niềm Ngẩn ngẩn ngơ ngơ Ta bị chính niềm đau giờ nhấn chìm Bridge: Như loài chim biết về đâu khi đã lạc mất đàn Chuyện tình ta như là phim giờ tôi lạc mất nàng (Ôi cơn đau này vô vàn) Trong vườn kia có nhành hoa nay cũng đã úa tàn Em xa đời tôi đến giờ đây tôi vẫn còn ngỡ ngàng (Yêu đến lúc rồi cũng tàn) Trăm lần say trong cuồng quay tôi vẫn luôn nhắc tên Tên loài hoa cả đời tôi chẳng thể nào muốn quên (Chẳng thể quên được những u sầu tưởng tình yêu muôn màu) Và Cứ thế bao đêm trong mơ bóng hình Nàng Làm trái tim tôi chẳng thể vững vàng Đôi bàn tay bây giờ đây đã rời xa ngút ngàn (Hai hàng mi ướt tràn chẳng thể nào gắn hàn) Trong tình yêu cũng chỉ thế hợp rồi cũng chóng tan Bao lần thương nỗi buồn vương kết thúc lỡ làng (Tâm hồn ta vỡ tan hi vọng đang chứa chan nố nô nô nồ nô) Đừng dày vò nữa cứ thế bóp nát tim ta ĐK: Một ngày trời bỗng tắt nắng Mây gió kéo nhau về đây ( Xem duyên ta giờ lỡ làng Ôi cơn đau đã mở màn ) ngày mà trời mưa cơn mưa trút xuống Thay cho lệ cay ố ô (Cố mà kìm nén cơn đau) Cuộc đời dài mấy chẳng nhẽ cứ thế ta ôm niềm đau mãi sao Chẳng thể nào (Mãi thét gào) giết tối đi Đường đường là đấng nam nhi thế cớ sao ôm buồn đau (cớ sao chẳng đứng lên mau) Gục mặt mà khóc cứ khóc mãi thế chã ra làm sao (Nhìn lại mình thật đáng thương Lòng này giờ còn vấn vương) Chỉ một lần cuối vứt hết tất cả tâm như dòng sông trôi lửng lơ (Hãy xóa mờ) Cố quên hết theo tháng năm Drop: Bridge: Cố níu lấy những kí ức giờ là ảo mộng Pha 1 chút ít vị đắng hòa vào nỗi đau (Thêm bao nhiêu là thất vọng) Ôm quá khứ chất thành đống tim ta tê dại Đó là tình yêu hỏi trần gian bao nhiêu người trải qua (Đã bao nhiêu lần xót xa Con tim đau do chính ta) Sông có khúc nhân có lúc ai đâu biết đc Đâm đầu yêu trăm đường đau vẫn thế cứ cố chấp Không nhận ra ngu ngơ mang con tim cá cược Để giờ người đi buông bàn tay nước mắt tôi chảy ngược Rap: Ai Đã từng thử qua thứ thuốc độc là ái tình Cái thứ gây nghiện tưởng như trời ban ngấm theo thời gian mà giết mình Trong nỗi tuyệt vọng Ôm trái tim ta mệt mỏi Chẳng thể thoát ra lòng thêm xót xa Là ngàn câu hỏi chỉ mình một cõi Coda: Bên tai là tiếng sấm ta tự giam mình trong căn phòng này Xung quanh bóng tối như hòa tan thân xác héo mòn ngay Thương thân tin quá để người ta dẫn đến lối mòn vậy Mang tim tôi đi mất không về đây đau đớn khóc cả ngày ĐK: Một ngày trời bỗng tắt nắng Mây gió kéo nhau về đây (trách sao người bước đi chẳng vấn vương lại chi) ngày mà trời mưa cơn mưa trút xuống Thay cho lệ cay (Thả trôi những đắng cay này đây tan vào mây) Cuộc đời dài mấy chẳng nhẽ cứ thế ta ôm niềm đau mãi sao Chẳng thể nào (Mãi thét gào) hay giết tối đi Đường đường là đấng nam nhi thế cớ sao ôm buồn đau (Hãy Cố quên chuyện khiến ta đau lòng) Gục mặt mà khóc cứ khóc mãi thế chã ra làm sao (Hãy lau giọt đắng nơi hàng mi) Chỉ một lần cuối vứt hết tất cả tâm như dòng sông trôi lửng lơ (Hãy xóa mờ) Cố quên hết theo tháng năm Trăng soi bóng con sông Bông hoa nở trong gương Trăng soi bóng con sông Mãi mãi chẳng thể nào với tới Lòng người Nông sâu biết ra sao Ai nào đo được đâu Ôi niềm tin cứ thế héo mòn Yêu thương đó mãi còn Chỉ niềm tin cứ thế héo mòn Dù chẳng muốn nghĩ đến nhưng mà Thật sự trái tim chẳng nghe lời Trăng ơi trên cao Ai nào đâu mà có ngờ Mây trôi lang thang Sao tăm tối che khuất lôi ôi gã khờ Thương nơi nhân gian Nhân duyên ai ban Sâu trong tâm can Là nỗi đau sao miên man Trăng sao hững hờ Ai đâu có ngờ Mây trôi lững lờ Bao lời thương là giả vờ Che khuất lối ôi gã khờ Nơi đây vẫn chờ Bao lời thương là giả vờ Khiến đôi mắt ta hóa mờ Để rồi tức nước vỡ bờ giờ dây căng đàn bờ mi dâng tràn Nhận lấy bẽ bàng