Nhà Quê Lên Phố

Nhà Quê Lên Phố

Lời bài hát Nhà Quê Lên Phố

Đóng góp bởi

Em từ quê lên phố Sao mà có lắm gian nan Băng qua đường Mà như băng thác Dòng người cứ thế chen ngang. Đê mà đông nghin nghít Phải nói là Đê La Thành. Có ông taxi nhấn còi inh ỏi Mồm quát “mày xê ra nhanh!” Em đâu có tội gì Sao mà em đen quá. Đi vào thang máy Chung cư bên đường Tránh nóng mà chẳng được tha Gặp ngay cô em gái Nựng một cái chỉ 200 cành. Mới nựng có vài ba cái lộ phí Đi đường đã sạch sành sanh Em đi giữa lòng Hà Nội Bụi mịt mù như ở sapa Cá hồ Tây bơi ngửa Tung tăng cùng rác phập phồng Như lũ thiên nga. Ngủ quên ở trên ghế đá Thức dậy chẳng thấy đôi dép em đâu. Trời ơi đôi tông bố tặng Nâng niu gìn giữ không biết bao lâu. Quyết tâm bỏ quê nghèo Tìm đến nơi chốn phố phường. Cầu mong no ấm mai này Ngờ đâu gian khó như vậy. Phải làm sao, phải làm sao. Em muốn đi muốn đi Muốn đi muốn đi về nhà Rác lênh láng bên hồ Người cứ chen chúc xô bồ Kèm tiếng la ó đau đầu Và những gian dối trao nhau Vì tiền thôi vì tiền thôi. Em muốn đi, muốn đi Muốn đi muốn đi về nhà Sải bước ở Trần Duy Hưng Em vô tình thấy cô thiếu nữ. Bơ vơ cô đứng một mình Khuôn mặt chất chứa Thật nhiều tâm tư. Galant có sẵn trong người Em tới hỏi thăm ân cần lo lắng. Nhưng chưa kịp hỏi Cô ta đã quát “cút * Mày đi cho bà làm ăn”. Trời ơi Thương thay cho số phận nghèo. Không tiền không bạc Chân lấm tay bùn thì Chó cũng chẳng thèm theo. Người Tràng An mà cô giáo kể Văn minh thanh lịch Ngày xưa đâu rồi. Sao bây giờ từ già tới trẻ Nghiệp tụ vây kín cả 1 vành môi. Từ trong ngõ cho đến ngoài đường Từ thằng móc túi Cho đến tiểu thương. Tiếng oto bóp còi inh ỏi Hòa trong tiếng chửi Vang khắp phố phường. “Tiên sư dòng họ nhà mày Đến chồng bà mày cũng dám lấy à?” “Thằng kia đến ngày đóng họ Không nôn ra tiền Tao đánh chết * mày ngay” Quyết tâm bỏ quê nghèo Tìm đến nơi chốn phố phường. Cầu mong no ấm mai này Ngờ đâu gian khó như vậy. Phải làm sao, phải làm sao. Em muốn đi muốn đi Muốn đi muốn đi về nhà Rác lênh láng bên hồ Người cứ chen chúc xô bồ Kèm tiếng la ó đau đầu Và những gian dối trao nhau Vì tiền thôi vì tiền thôi. Em muốn đi, muốn đi Muốn đi muốn đi về nhà Hà nội có thêm phố cổ Mang tên là phố bóng cười. Có cô thiếu nữ hít ra hít vào Làm sao cho cố giống đời. Rồi lại lăn ra ngất Này thì là dân chơi chất. Ít ra hiền lành ngoan ngoãn Ở đất Hà Nội này “em đây nhất”. Tạt vào 1 hàng bún vỉa Ăn thử đặc sản 1 lần Ngờ đâu ăn 2 3 miếng Trật tự dí chạy tụt quần. Ngã sấp mặt vì va phải vào 15 cái biển quảng cáo Trời ơi quảng tùm lum thứ Cáo dán kín mít cả 1 bờ rào. Băng qua lô cốt lù lù công trường Xây lắp bụi cuốn mịt mù. Cột điện mọc lên như nấm Chen hàng chen lối dây nối bù xù. Chẳng như lâu nay nghĩ Chẳng giống những gì em mong Thì thôi cho em trở về nơi Có mẹ già ngày nhớ đêm trông Quyết tâm bỏ quê nghèo Tìm đến nơi chốn phố phường. Cầu mong no ấm mai này Ngờ đâu gian khó như vậy. Phải làm sao, phải làm sao. Em muốn đi muốn đi Muốn đi muốn đi về nhà Rác lênh láng bên hồ Người cứ chen chúc xô bồ Kèm tiếng la ó đau đầu Và những gian dối trao nhau Vì tiền thôi vì tiền thôi. Em muốn đi, muốn đi Muốn đi muốn đi về nhà La la la la la la la la la la la La la la la la la la la la la la la Phải làm sao phải làm sao Em muốn đi muốn đi Muốn đi muốn đi về nhà La la la la la la la la la la la la La la la la la la la la la la la Vì tiền thôi vì tiền thôi Em muốn đi muốn đi Muốn đi muốn đi về nhà