Mỡ Mỏng

Mỡ Mỏng

Lời bài hát Mỡ Mỏng

Đóng góp bởi

Cơn đau này so sanh
Như do đánh tận da non
Bây giờ ngoài đường,
Những người lạ bắt
Đầu nhận ra con
Nhưng con không còn tới
Quán ăn hay băng qua mỗi sáng
Có mùi khói đánh thức giác
Quan bay ra khỏi trán
Con đã lớn con chỉ muốn
Xin trinh sát đêm nay
Với túi đồ dùng qua loa,
Linh tinh vác trên vai
Hát lên mic át luôn bao
Tiếng mắng quát bên tai..
Suốt bao năm bao vây
Mảnh đời kiếm chác, xin nhai
Cho người gác đêm ngoài đảo
Cho họ thêm hoài bão
Cho người hát lên cạnh nhau
Nên cái ác nên dùng dao
Lo những đứa nhỏ tiếc
Thương tuổi thơ mình hiện có
Nhà lầu đã nhiều,
Chỗ thả diều hay tất
Cả những chuyện đó
Vẫn tới trường trên sông,
Những khu vườn mênh mông
Đi xây công trường không tên
Quanh từng cánh rừng bên hông
Đi xuống đường tham gia
Quanh những bức
Tường bê-tông giam ta
Mong người Việt Nam
Thả người Việt Nam ra.
Ta đã bắt những con
Sâu trên lá, trên hoa
Em muốn khắc cả
Tên tôi lên đá, lên da
Con chỉ muốn sống những
Ngày còn bên má, bên ba
Con đường không còn
Lối đi cho nên hóa nên ta
Mẹ ơi ! Đưa tay rước hóa bình
Cho người mang dây
Cưa cây trước nhà mình
Cho đường hai bên
Xưa nay ngước và nhìn
Và xin là mây mang
Mưa bay ướt đời Vàng.
Nhiều than thuốc không
Thể giảm các cảm giác đau
Như toan tính hay lạm
Phát "thảm sát" nhau
Suy nghĩ sẽ ra sao rồi thử
Dù cho bao đời nữa
Chúng ta vẫn trau dồi chữ
Tôi đã quen với cái đói,
Quên đi thế nào là no
Thấy từng mái ngói nằm
Xa xa những ngôi nhà to
Thấy ngôi trường anh
Em tôi trôi vào đó
Tôi và nó không còn nhỏ,
Tay nắm chặt gói xôi màu đỏ
Đòa tàu cá..bị bọn lạ mặt
Bên ngoài tràn vào phá
Hàng rào khóa đóa
Hoa vàng màu lá
Bình yên trở thành một món
Hàng đầu giá toàn cầu hóa
Chính con đường này
Đang khiến nghệ thuật được sang trang
Chính con đường này
Mang đến một nơi thật gian nan
Trải dải lên điều
Tuyệt vời ta đang có
Và điều tuyệt vời ta mong
Muốn được ngày ngày
Mặt trời qua ngang đó.
(Oh)
Ta đã bắt những
Con sâu trên lá, trên hoa
Em muốn khắc cả
Tên tôi lên đá, lên da
Con chỉ muốn sống những
Ngày còn bên má, bên ba
Con đường không còn
Lối đi cho nên hóa nên ta
Mẹ ơi ! Đưa tay rước hóa bình
Cho người mang dây
Cưa cây trước nhà mình
Cho đường hai bên xưa
Nay ngước và nhìn
Và xin là mây mang
Mưa bay ướt đời Vàng.
Đâu đó giàu và
Tại đâu có nghèo
Thì người ta vẫn lấy
Thịt từ bồ câu, chó, mèo
Rừng cứu lấy người
Còn người đấu giá rừng
Việc tốt có mấy lần
Còn việc xấu quá chừng
Mây đen chỉ vì xa xa
Là thấy nhà máy
Tiền không thể mang về được
Từng cánh rừng già cháy
Bóng tối đi theo
Ống khói lên trên
Nổi lênh đênh như sóng,
Gói theo những
Cuộc đời nói bên trên
Có thể không nhận ra,
Nhưng tuyệt vọng thật đáng tự hào
Giúp cho ta có thể chống
Lại bất kì sự kháng cự nào
Lúc mất mát thì mới thấy
Được đời có những thứ
Nó đã viết thành lời
Nhất thiết phải kiếm được lời,
Phải biết sành đời ?!
Ta muốn uống cạn khi buồn
Và muốn uống cạn khi tức
Với tới chân trời mới
Với giới hạn tri thức
Và yêu thương là
Người bạn duy nhất
Làm người thầy tâm đắc
Và cho khổ nạn đi mất.
(Oh)