Xem MV bài hát

Lời bài hát Liên Thanh

Đóng góp bởi

Lênh đênh chênh vênh hương thơm thanh khiết trong đầm Không mang theo bao nhiêu suy tư lang thang một kiếp phong trần ta ngồi nghe thiên hạ kia dèm pha lời vô lời ra như là tranh xem họ mang hồng đen vàng xanh họa tô đời ta thương cho thân kiếp tằm tơ, moi ruột gan mà xen mà đan làm chi khi chỉ biết nằm mơ thêu dệt văn thơ tựa hoa trên gấm, như nốt thấp nốt cao ta xướng âm với nhân gian thăng trầm phô bày cho họ xem, tâm của ta là sen thân phận như lọ lem, nhưng chẳng lấm bùn đen ai rồi cũng phải quen , có người thương người ghen ghét ý chí không ố hoen, cố leo lên top cao bởi vì đời cũng là game đem thiện tâm chinh phục nhân sinh quan mang lời ca gieo vào trong dân gian ai cười chê cũng chẳng sao như là sen gần bùn đen khí chất ta vẫn thanh cao tâm son ôm nhụy vàng, gieo hương thơm âm vang tỏa đến lúc lụy tàn thân ta gai góc giữa trời , mặc dòng đời lắm chơi vơi không nghe không phân bua không được phép dừng lại ,hy sinh ta cũng chẳng ngần ngại dệt lên ngàn vạn khúc ca từ trái tim ta , tỏa hương khắp chốn thiên hà khoác chiếc áo xách balo, bước lên xe ta lao dốc chướng ngại vật trước mặt thật khủng hơn tòa, nhà cao ốc chưa thành công ai mà care, ai mà thấy, ai mà khen từ sợi tơ ta leo lên đỉnh, họ gọi đấy , spiderman bỏ ngoài tai hết những chửi rủa mắng nhiếc và lời càm ràm việc ta là trao dồi bản thân phấn đấu và làm làm làm lên ti vi,nhiều hit thêm show chứng tỏ họ lầm hoàn toàn lời nói đanh thép như súng liên thanh lên đạn và bang bang bang ép bản thân vào khuôn khổ, mặc cho dòng nước mắt tuôn đổ rực sáng như pháo hoa luôn nổ, âm thanh huyền thoại tựa một chiếc chuông cổ trang phục lộng lẫy được dệt bởi những sợi chỉ thô, một bài nhạc hit cũng từ si la rê pha sol mi đô đời ai cũng bước từng bậc dưới thấp rồi thì mới đến lên cao từ một kẻ vô danh chẳng có một ai biết đến rèn luyện mới hóa nên sao đừng nhìn vào phút chốc rồi lại đánh giá rằng may mắn chẳng như nhau bởi rằng họ đã dành chất xám và cả tuổi trẻ máu xương mới ra anh hào ta nhìn ra điều phi thường , tuy nghệ nhân nhưng khiêm nhường như là thân tằm nhưng chẳng hề tầm thường moi ruột gan mà đan lại, tơ lụa yêu kiều trang đài ta tự do chẳng sợ phận số an bài đương đầu với bao chướng ngại, đôi chân bao lần vướng lại ta sẽ đứng khi hóa thành tượng đài hướng đôi mắt về chân trời, vẽ ra tương lai tân thời sống làm sao chẳng uổng kiếp một phận người tâm son ôm nhụy vàng, gieo hương thơm âm vang tỏa đến lúc lụy tàn thân ta gai góc giữa trời , mặc dòng đời lắm chơi vơi không nghe không phân bua không được phép dừng lại ,hy sinh ta cũng chẳng ngần ngại dệt lên ngàn vạn khúc ca từ trái tim ta , tỏa hương khắp chốn thiên hà đời ai cũng bước từng bậc dưới thấp rồi thì mới đến lên cao từ một kẻ vô danh chẳng có một ai biết đến rèn luyện mới hóa nên sao đừng nhìn vào phút chốc rồi lại đánh giá rằng may mắn chẳng như nhau bởi rằng họ đã dành chất xám và cả tuổi trẻ máu xương mới ra anh hào