Giấc Mơ Không Thể Đánh Thức (Remix)

Giấc Mơ Không Thể Đánh Thức (Remix)

Lời bài hát Giấc Mơ Không Thể Đánh Thức (Remix)

Đóng góp bởi

GIẤC MƠ KHÔNG THỂ ĐÁNH THỨC (REMIX) Nhạc Hoa Lời Việt: Tiểu Muội Màn Thầu Người là cơn gió chẳng thể chạm tới Giấc mơ chẳng thể đánh thức Thiên đường xa tay với Nỗi đau chẳng thể nào ngơi Điếu thuốc chưa châm làn khói Tay chẳng thể buông được Chẳng đành lòng lãng quên giấc mộng Người là cơn gió tìm hoài xa xôi Khóe mi lệ trào không nguôi Câu bình an không kịp nói Đông lạnh run đôi môi Nụ cười không thể kìm nén Ly rượu không vơi cạn Lòng tàn rồi làm sao chữa lành? Phải chăng không gặp nhau, chẳng đi qua đời nhau Chẳng trao bao yêu dấu về em Em sẽ chẳng ngây thơ, nằm trong đôi tay anh Dệt mộng về một tình yêu vĩnh hằng Liệu như trong lòng anh còn nhớ dẫu mỏng manh Hình bóng em khi ở cạnh anh? Nếu như vậy tim em mặc anh muốn tổn thương Mặc người giày vò không oán than Người là cơn gió chẳng thể chạm tới Giấc mơ chẳng thể đánh thức Thiên đường xa tay với Nỗi đau chẳng thể nào ngơi Điếu thuốc chưa châm làn khói Tay chẳng thể buông được Chẳng đành lòng lãng quên giấc mộng Người là cơn gió tìm hoài xa xôi Khóe mi lệ trào không nguôi Câu bình an không kịp nói Đông lạnh run đôi môi Nụ cười không thể kìm nén Ly rượu không vơi cạn Lòng tàn rồi làm sao chữa lành? Liệu như trong lòng anh còn nhớ dẫu mỏng manh Hình bóng em khi ở cạnh anh? Nếu như vậy tim em mặc anh muốn tổn thương Mặc người giày vò không oán than Người là cơn gió chẳng thể chạm tới Giấc mơ chẳng thể đánh thức Thiên đường xa tay với Nỗi đau chẳng thể nào ngơi Điếu thuốc chưa châm làn khói Tay chẳng thể buông được Chẳng đành lòng lãng quên giấc mộng Người là cơn gió tìm hoài xa xôi Khóe mi lệ trào không nguôi Câu bình an không kịp nói Đông lạnh run đôi môi Nụ cười không thể kìm nén Ly rượu không vơi cạn Lòng tàn rồi làm sao chữa lành? Người là cơn gió chẳng thể chạm tới Giấc mơ chẳng thể đánh thức Thiên đường xa tay với Nỗi đau chẳng thể nào ngơi Điếu thuốc chưa châm làn khói Tay chẳng thể buông được Chẳng đành lòng lãng quên giấc mộng Người là cơn gió tìm hoài xa xôi Khóe mi lệ trào không nguôi Câu bình an không kịp nói Đông lạnh run đôi môi Nụ cười không thể kìm nén Ly rượu không vơi cạn Lòng tàn rồi làm sao chữa lành tổn thương?