Già

Già

Lời bài hát Già

Đóng góp bởi

Sớm nay bước ra phố cúi xuống vũng nước dưới chân Thấy khóe mắt nheo nhéo ô hay nhăn nheo đồi mồi Đầu ngoái về sau mong ngóng đôi tiếng thân quen của ai Thấy chỉ có đôi tiếng còi xe bực tức vọng lại Đi nhanh lên ông già Hoặc chết luôn đi cho tôi đi qua Thành phố vốn đã bé tí teo xương khớp kia đòi đi bao xa Chết nhanh đi ông già Hoặc chết luôn đi theo hôm qua Giờ đất đất nhà đất xe đất đâu đất dôi đất dư đất nuôi người già Thỏ Tuổi trẻ vụt qua trong chớp mắt Từng mảnh ký ức giờ cóp nhặt Những khát vọng năm nào đã cạn khô Những giấc mộng bị lo toan choán chỗ Ta cất bước đường đột giữa phố đông Ta từng là số một giờ là số không Ta hờ hững nhìn cơn giông đang dần kéo đến Ta dửng dưng khi thần chết chầu chực réo tên Nơi kia con đường quen giờ đông người chen đời sao nhỏ nhen họ đang bỏ quên nhưng ta vẫn lê chân bước Đã từng mong có ai gọi ta… nhưng rồi bao người qua tiếng vào lời ra để lại rời xa chẳng ai phía trước Ta vui lòng chấp nhận thôi, đời là vậy hơi đâu giận dỗi Biết trước một ngày thân này sẽ tan biến như nước chảy mây trôi Đường này đi đến đây thôi Ta đã chùn chân mỏi gối Ta mời bóng tối kéo về mang sự tĩnh lặng cho ta nghỉ ngơi Cảm giác thảnh thơi Khi không ai chờ đợi Ta đã già, đã quá đủ để hiểu ra ta vốn chẳng là ai mỗi khi chiều tà Cào Trán đã hơi hói rồi, Đuôi mắt đã có nếp nhăn rồi Tóc đã chớm bạc rồi Chán ghét chốn ồn ào Bụng bia chiều đến đói cồn cào Đứng trông khóe mắt cay Nỗi niềm của vợ già nhà hướng tây Thoáng cái chớp mắt mà đã ba mươi rồi Tính ra thì mình có mỗi cái ghế đang ngồi So với người khác thì cũng có nhà có xe Nhưng cũng bình thường như miền Tây, nhà nhà có ghe Giữa dòng đời tự nhiên ta lại trôi lững lờ Danh vọng tiền tài tự nhiên lại thôi, hững hờ Sinh ra thằng tôi đứng nhìn đời ngẩn ngơ Ôi bây giờ tôi đang muốn cái gì bây giờ Đó mới chỉ là phần, phần đầu của vấn đề Tuổi ba mươi đến, tôi soi đời thật cặn kẽ Chợt nhận ra có những thứ mà không hiểu thể nổi dù bao lâu nay sự đời này vẫn thế, ah Không thể hiểu nổi, cái bọn trẻ bây giờ Ăn cái gì mà ngu thế nhờ? Không thể nói chuyện với bọn nó dù chỉ giết thì giờ Bằng chúng mày tao đâu có thế nhờ? Không thể chịu nổi, cái thời tiết bây giờ Ngày xưa Hà Nội đúng là đâu có thế nhở? Tầm này hồi đấy tao còn thấy trời xanh Nắng vàng, bây giờ mỗi cái màu xám đặc quánh Không thể chịu nổi, cái xã hội bây giờ Ngày xưa con người với nhau là đâu có thế nhở? Không thể chịu nổi, hay để tôi yên Tất cả vẫn vậy thôi thì tôi biến