Duyên Trời Lấy 2 (Remix)

Duyên Trời Lấy 2 (Remix)

Lời bài hát Duyên Trời Lấy 2 (Remix)

Đóng góp bởi

Có lẽ là nỗi buồn này Em nên mang theo hết đi Cứ loanh quanh tâm trí tôi Muốn nổ tung luôn cả tim này Và gió cuốn hết những giọt sầu Còn bao ưu tư duyên trái ngang Sao vô duyên em bỏ đi Không một câu tạm biệt tôi vậy Một mình ngồi buồn lặng thinh Nhìn dòng người vội vàng chạy đi Mưa nặng hạt để che hàng mi Ướt đẫm những bộn bề để rồi khi Chân mỏi bước cứ bước ánh mắt vô hồn Tràn đầy suy nghĩ Hỏi cớ sao em đi xa anh mãi Để lại cơn đau kéo dài Có lẽ là nỗi buồn này Em nên mang theo hết đi Cứ loanh quanh tâm trí tôi Muốn nổ tung luôn cả tim này Và gió cuốn hết những giọt sầu Còn bao ưu tư duyên trái ngang Sao vô duyên em bỏ đi Không một câu tạm biệt tôi vậy Trong cuộc đời có kẻ đến rồi người đi Kẻ chỉ dạo chơi hay ở lại làm tri kỉ Kẻ dùng lời mỹ miều Thì con tim ta lại yêu Người dâng cả tấm lòng son Ta chỉ vờ như là không hiểu Em đến bên tôi vì yêu Em đến không cần gì nhiều Lời nói em như gió phiêu Quay mặt bỏ đi không một câu chia li Khi màn đêm đã buông xuống Còn lại đây ngàn nỗi buồn Cớ sao em đi lại chẳng mang theo Để mình tôi ngồi ôm chơi vơi Một nơi mà tôi chẳng hề mong muốn Nàng giờ là một nhành hoa Buồn phận mình chỉ toàn phiền lo Chỉ biết lặng nhìn nàng bên người ta Tôi vẫn ở nơi này cùng ngàn lời ca Đau như cắt vết cắt Nước mắt sâu ngược vào tim Như chết lặng Trách cớ sao nhân gian bao cay đắng Đọa đày thân tôi đến vậy Tôi như con thiêu thân Yêu em yêu giai nhân Như tên lao theo em Tôi yêu tôi thương mà chẳng nghĩ suy Để nhận lại được gì Câu thôi ta biệt ly Nghe như thiêu như đốt Con tim của tôi đang dần chết đi Phải lúc trước đừng đến Yêu thương em gọi tên Những kí ức dài thênh thang Nỗi nhớ tôi còn mang Em nỡ bước đi Em nỡ bước đi Có lẽ là nỗi buồn này Em nên mang theo hết đi Cứ loanh quanh tâm trí tôi Muốn nổ tung luôn cả tim này Và gió cuốn hết những giọt sầu Còn bao ưu tư duyên trái ngang Sao vô duyên em bỏ đi Không một câu tạm biệt tôi vậy Gặp gỡ đôi khi là một cái duyên Đi qua đời nhau Người ta gọi là định mệnh Nhưng sao tim mình Chẳng còn nghe vào mệnh lệnh Thao thức đớn đau Trực chờ tắt như ngọn nến Đôi khi ngồi khóc Nhớ hình bóng em ngày nào Bao nhiêu lời hứa Chẳng còn tin phép nhiệm màu Không tin vào trước mắt ta Giờ đây là sự thật Để từ này về sau Chẳng còn muốn yêu người nào!