Đi Ngang Ngày Buồn

Đi Ngang Ngày Buồn

Xem MV bài hát

Lời bài hát Đi Ngang Ngày Buồn

Đóng góp bởi

ĐI NGANG NGÀY BUỒN Sáng tác: Phạm Nguyên Ngọc Thể hiện: Phạm Nguyên Ngọc ft. Vanh Em muốn mang anh về theo mây Em muốn anh vẫn còn nơi đây Em đã đau nhiều rồi, đã khóc nhiều rồi Anh ơi, anh về với em Hoa vẫn thơm lối về anh qua Em biết anh chưa từng đi xa Mong kiếp sau gặp lại, thấy anh tồn tại Cho em gửi trọn chữ duyên Em nợ anh. 18 tin nhắn gửi đi nhưng không có ai trả lời Chắc tại ngoài đường kẹt xe nên những niềm vui đã không kịp tới Đâu đó giữa bầu trời, linh hồn anh chỉ còn một nửa Nửa kia mang cho em mượn, không biết bây giờ đã trả hay chưa. Anh biết mà, anh không phải người mà em kì vọng Không địa vị, không tiền bạc tới một công việc ổn định cũng không Không cho em được gì nhiều, nên chẳng dám đòi hỏi bao nhiêu Một lòng một dạ yêu em và cố bù đắp những phần còn thiếu. Nhưng thời gian chứng minh, những thứ em cần còn hơn như vậy Áp lực cuộc sống quá cao, không phải lúc nào anh cũng ở đấy Mâu thuẫn bắt đầu nổ ra, nụ hôn từng quen bỗng dưng thành lạ Đồng tiền tạo ra khoảng cách, và khoảng cách ấy càng ngày càng xa. Anh luôn giận chính mình, mỗi khi hai đứa cãi nhau Bởi vì cả hai đều là kẻ thua khi mang cái tôi kia ra tranh đấu Hơn thua mà để làm gì, rồi cuối cùng đường ai nấy đi Những lúc cần thương nhau hơn thì ta lại không giữ được lí trí. Em à, anh biết em chỉ là cô gái vừa tròn đôi mươi Thêm sự bao bọc của mẹ của cha, nên em chưa thấu sự đời Nhưng nếu một lần em thử nhìn thật sâu vào đôi mắt anh Cả thành phố nặng trĩu trên vai và anh vẫn phải một mình gồng gánh. Em muốn mang anh về theo mây Em muốn anh vẫn còn nơi đây Em đã đau nhiều rồi, đã khóc nhiều rồi Anh ơi, anh về với em Hoa vẫn thơm lối về anh qua Em biết anh chưa từng đi xa Mong kiếp sau gặp lại, thấy anh tồn tại Cho em gửi trọn chữ duyên. ——— Điều cần đến thì cũng đã đến, lần cuối cùng bọn mình cãi nhau Em vừa khóc vừa nói chia tay, anh chỉ lặng im rồi khẽ gật đầu Anh xin được chở em về, 5 lần 7 lượt em vẫn không nghe Hà Nội cướp đi người anh yêu thương vào một buổi chiều như thế. Một thời gian sau thì anh hay tin hôm ấy em gặp tai nạn, Ngã Tư Sở, dòng xe tấp nập, một mình em nằm giữa đống ngổn ngang. Trên tay ghì chặt điện thoại, màn hình tắt lịm khi nào không hay Còn anh lang thang tìm câu trả lời vì “sao em lại tắt máy?” Và .. may sao, em cũng qua khỏi cơn nguy kịch. Chủ xe chạy trốn thật xa khi điều khiển xe dùng chất kích thích Tay chân em vẫn lành lặn, những vết bầm rồi cũng sẽ tan Nhưng đôi mắt của em từ nay về sau sẽ không tìm được ánh sáng. Anh thật sự bất lực, khi nhìn em chìm vào giấc ngủ sâu Anh ước có thể thay em gánh những cơn đau mà em cố giấu Cô gái anh yêu ngày đầu giờ chẳng thể nở nụ cười trên môi Lỗi lầm tất cả tại anh, phải tìm cho ra được cách sám hối. Anh trở về nhà viết bức thư dài đầu thư gửi mẹ gửi cha Xin lỗi vì thằng con trai chưa kịp báo hiếu được ngày nào cả Còn em chẳng biết viết gì, bức thư để lại trước lúc anh đi Vỏn vẹn 2 chữ “Yêu Em” cùng trái tim nhỏ đặt cạnh chữ kí. Và thế là sao bao khó khăn cuối cùng em cũng tỉnh lại Bên cạnh em có cha có mẹ, cậu mợ họ hàng chẳng thiếu một ai. Sau bao tháng ngày thật dài, qua ô cửa khép hờ một cánh Em lại được ngắm bầu trời chỉ khác là qua đôi mắt của anh. Em muốn mang anh về theo mây Em muốn anh vẫn còn nơi đây Em đã đau nhiều rồi, đã khóc nhiều rồi Anh ơi, anh về với em Hoa vẫn thơm lối về anh qua Em biết anh chưa từng đi xa Mong kiếp sau gặp lại, thấy anh tồn tại Cho em gửi trọn chữ duyên Em nợ anh. Hạ Nội, tròn 10 năm ngày anh ra đi Hôm nay em có tin vui, nên tranh thủ ghé thăm anh một tí Em hạ sinh con trai đầu lòng, bé sinh non nhưng rất khỏe mạnh Bé như có thêm đôi cánh, vì mang trong mình linh hồn của anh.