Lời bài hát Đến Bao Giờ

Đóng góp bởi

Mưa vào buổi trưa
Rơi trên máng xối
Thằng bạn tôi hay "giao hàng"
Gói 100 đưa 50 thối
Nắng chói như vàng khối
Khi đi về trời càng tối
Vô vàn thói đi xe ở thành phố này
Đều không theo làn lối
Bên cái bàn
Bữa tối ta thấy mình đang đói
Nhưng khi đi ngủ
Không bao giờ quên là: mang gối
Hàng xóm cứ sang
Nói những lời quan tâm như gian dối
Nó phản đối
Và nói cuộc đời này là
Chai nước chỉ toàn khói
Nhưng mày thấy đúng không hả?
Chỉ cần xiết vào!
Cuộc đời này sẽ đẹp hơn
Biết bao như nhặt được
Những cây viết màu
Cúp ngay từ tiết đầu
Thấy nó chạy ngang liếc chào
Anh em chỉ muốn đủ sống
Chứ không cần thiết giàu
Bà chủ quán đang
Chiết vào can bên cạnh từng ít dầu
Tại sao khuôn mặt thằng bạn
Như không bao giờ nó biết sầu
Mỗi cách sống trong từng cuộc đời
Chỉ một người sẽ chọn
Đừng la như tụi con gái
Khi thấy tóc mình chẻ ngọn
Yo...
Đợi chờ đến bao giờ
Đến bao giờ hình bóng ấy lu mờ
Lại tìm kiếm vô vọng
Sẽ ra sao có khi nào
Nhắm mắt lại
Và ngày mới lại dài hơn
Mọi người từ cuộc sống này bước ra
Có người phía sau và đứng trước ta
Người chạy thật nhanh người lướt qua
Có bao giờ ta thấy trên phố và thướt tha
Người khoác giàu sang trên từng nước da
Quần áo thơm phức mùi nước hoa
Đừng thôi mơ ước hah
Phút bình yên cuộc sống và ta hát ca
Nắng hắt vào ta và cắt vào da
Bằng một cái lạnh khi đã sang đông
Mang trong người chiếc áo mẹ vừa đan xong
Với một ly sữa nóng ngoài ban công
Đêm nay ta không muốn về nhà
Dọn dẹp tất cả và chỉnh áo
Ta vứt vào đời sự lơ là
Ta vứt vào nhạc sự tỉnh táo
Ta đã có bao giờ nằm mơ
Thờ ơ với cuộc sống ngang dọc
Tất cả điều bị chi phối
Và chỉ nói trong bài nhạc mình đang đọc
Thay cho miếng ăn mà khi đói
Ôi!!!
Đợi chờ đến bao giờ
Đến bao giờ hình bóng ấy lu mờ
Lại tìm kiếm vô vọng
Sẽ ra sao có khi nào.....
Tựa lên quán bên đường
Lúc tan tầm.... Cafe đậm
Đợi chờ đến bao giờ
Đến bao giờ
Ta sẽ thôi mong chờ
Nhắm mắt lại
Và ngày mới lại dài hơn
Nhìn ra không gian được dán băng keo đen
Ta là những kẻ mang theo khăn, đeo khoen
Là tâm ngôi sao sáng
Là ngòi nổ đột ngột
Là năm trời hạn hán
Mưa không hề đổ một hột.
Rồi người lạc lõng
Đi tìm một hạt giống
Cho cánh hạc phóng qua đồng
Và giúp bài nhạc sống
Người lạc lõng
Với hạt giống
Nhưng nhặt rồi ươm lên bậc thềm
Trái Đất này Mặt Trời
Thương nên rất hiền
Ngay hôm sau mọc chồi vươn trên đất mềm
Nhưng em ơi
Khi có em cuộc sống sẽ vui hơn rất nhiều
Hơn tất cả những buổi chiều
Trên tất cả những chuỗi phiền
Quên vất vã ở tuổi
Mà chỉ để mặc cả với túi tiền
Và tới khi chân trời đuổi chạy
Đi đến cuối miền
Chiếm chiến trường
Kiếm tiếng đàn
Bình minh vừa hét
Người phải ta phải kiếm chuyến hàng:
Tụi mày đi và tha về cho tao
Thêm mấy đồng tiền vàng!
Để còn trông mối bán ,phân phối sang
Đóng cước gói tháng, bán gói than
Đối kháng với sói hoang
Như tin tức phát sóng lúc tối qua
Thì đây là nơi tối, sáng với dối gian.
Mấy con mèo
Nhắn mấy lời tới mấy ông
Chuyên lấy lông mấy con cừu
Giết mấy con bò
Mấy con gà, mấy con cò già
Qua mấy con đò, mấy con phà
Mấy đứa nó
Chỉ còn là thức ăn
Từ khi bước vào trong lò làm
Và mấy con mèo
Như là em
Cho anh biết được thêm con đường này
Con đường kia, đường đó
Biết được khi trời khuya thường gió
Biết được trong khu vườn có
Những cánh hoa nở dại
Đó là khi nhắm mắt chấm sáng còn ở lại