Lời bài hát Cô Đơn

Đóng góp bởi

Cô đơn Không còn nữa những con đường đi đến ước mơ Không còn nữa những người kề vai tiến bước Không còn những bàn tay chìa ra vụng trộm Không còn nữa vũ trụ dại dột tôi Ai có xin không này tôi đem cho tất cả các thiên hà, cả vũ trụ Ai có cần không tôi đem cho Cả trái đất với 5 châu lục địa Ai có lấy không tôi đem cho Những thời gian bộn bề công việc Sẽ cho Cho đến khi chỉ còn lại Còn gì … Còn tất cả Chỉ không còn riêng tôi. Tôi vẫn nhìn trăng tròn với muôn ngàn ánh sao Của ai kia đấy nhỉ? Tôi vẫn ngửi hoa chạm vào theo hơi thở gió Có hương nồng hay thơm? Tôi vẫn đọc những vần thơ, nghe bài ca tôi viết Như là của ai kia khác. Chúng đã tự ra đi khi tôi sinh ra lớn lên mà không thể trưởng thành Sao tôi vẫn thấy nhiều bàn tay chạm vào cảm xúc Nhưng xin hỏi ... là của ai kia. Có ai giải thích cho tôi thế nào là yêu thương và đâu là thù hận Thế nào là đớn đau, thế nào là hạnh phúc Đâu là mầu trắng Đâu là mầu đen Thế nào là xanh vàng tím đỏ Nỗi đau có phải là nỗi đau Hạnh phúc nào là hạnh phúc Tôi không biết là tôi.